"Tiểu sư điệt, đã bao nhiêu năm trôi qua, sao dung mạo của ngươi vẫn chẳng có chút thay đổi nào thế?"
Trần Lạc tỉ mỉ ngắm nhìn nàng, vẫn y hệt như lần đầu tiên gặp gỡ năm đó.
Dung mạo tinh xảo non nớt, đôi mắt to trong trẻo tinh khôi, tựa như một tinh linh chưa vướng bụi trần.
"Sư đệ..."




